Bất kể kẻ nào đứng sau bày mưu tính kế, chuyện cấp bách nhất lúc này là giải quyết vấn đề lương thực.
Không có lương thực, địa bàn dẫu có rộng lớn đến đâu, thuộc hạ không no bụng thì cũng bằng thừa. Cho dù là thủ lĩnh hà khắc đến mấy, cũng chẳng thể trông mong thuộc hạ của mình nhịn đói mà bán mạng làm việc.
Kẻ nào mang suy nghĩ ấy trong đầu, vĩnh viễn không thể làm thủ lĩnh.
Gom tất cả lương thực lại, trên lý thuyết có thể giúp đôi bên cầm cự được bốn tháng. Thế nhưng đây không phải là một bài toán đơn giản, bá tánh sẽ chẳng đợi đến khi cạn kiệt lương thảo mới bắt đầu hoảng loạn.




